(Tinmoi) - Cao nguyên đá sừng sững hiên ngang giữa đất trời, sông Nho Quế xanh màu ngọc bích, hoa tam giác mạch bí ẩn nhưng đầy quyến rũ, hoa mơ hoa mận nở trắng trời. Thời điểm nào Hà Giang cũng đẹp, cũng quyến rũ.
Tôi không định viết quá sớm về một kí ức Hà Giang. Hiện tại sau chuyến đi tôi chưa có cảm xúc gì cả, hay phải chăng như câu:” Không ai nhận ra rằng đi đẹp đến nhường nào cho đến khi họ về đến nhà và ngả đầu lên chiếc gối cũ kỹ, thân quen.” – Lin Yutang. Có lẽ vậy, sau 1 khoảng thời gian nữa, khi đôi chân lại muốn lên đường, khi lại thèm vác balo, thèm đổ đèo, hay thèm chìm đắm trong cảnh núi non hùng vĩ, bao cảm xúc lại ào ào trỗi dậy, lúc đấy mới thích hợp để viết hồi ức. Ghi chép này tôi dành cho chính cảm xúc của tôi. Nó có thể giống hoặc có thể khác với nhiều người - người chưa đi bao giờ, người đã từng tới Hà Giang (HG) rất nhiều hay chỉ đến mới có một lần như tôi. Tôi viết cho cảm xúc Hà Giang - lần đầu tiên.
Nghe Hà Giang, biết đến cung đường đẹp mê hồn từ rất lâu rồi. Từ hồi chưa biết đi du lịch bụi là gì, đến khi biết rồi nhưng chưa có xế, hay khi có xế nhưng lại bị lỡ cung. Lần này, với quyết tâm cao độ, 5 ngày trọn vẹn dành cả cho HG.
HG mùa nào cũng đẹp, ai đã đến HG một lần, hẳn sẽ mê mẩn với cảnh núi non hùng vĩ nơi đây. Cao nguyên đá sừng sững hiên ngang giữa đất trời, sông Nho Quế xanh màu ngọc bích, hoa tam giác mạch bí ẩn nhưng đầy quyến rũ, hoa mơ hoa mận nở trắng trời, thời điểm nào Hà Giang cũng đẹp, cũng quyến rũ. HG được biết đến ngày càng nhiều, không chỉ dân du lịch bụi mà cả những vị khách khó tính nhất cũng muốn đến nơi đây. Thời điểm này (dịp nghỉ lễ 30.4 - 1/5), đến với Hà Giang cũng "hot" ngang bằng các tụ điểm du lịch trong cả nước. Đông đúc không kém gì các bãi biển hay tụ điểm vui chơi, giá cả cũng leo thang, chặt chém không khác gì những bài báo từng nêu tại các địa điểm du lịch nổi tiếng khác.
Công tác hậu cần cho chuyến đi khá gấp rút. Do cận kề ngày lên đường mới đặt các dịch vụ nên chúng tôi không đặt trước được phòng tại Đồng Văn. Cung đường ngược được mọi người thống nhất đưa ra. Ngược ở đây là đường đi, thay vì đến với Hà Giang trước, chúng tôi chọn Ba Bể cho ngày dừng chân đầu tiên, và cảm nhận Hà Giang từ chiều ngược lại Ba Bể - Mèo Vạc – Đồng Văn – Lũng Cú – Hà Giang sẽ cho một cái nhìn khác về cao nguyên đá Hà Giang.

Ngày đầu tiên, chúng tôi đến với hồ Ba Bể, Bắc Kạn - là 1 trong 100 hồ nước ngọt tự nhiên lớn nhất thế giới. Đây là một địa danh du lịch nổi tiếng ở vùng Đông Bắc. Ba Bể mùa này khí hậu mát mẻ nhưng vẫn đầy nắng, nước hồ trong xanh không chút vẩn đục, cây cối trải qua một mùa xuân tươi tốt đang căng mình đón nắng hè rực rỡ, từng đàn bướm trắng dập dờn trong gió hay tụ tập bên bến thuyền hồ Ba Bể làm ngây ngất lòng người. Đó là một cảnh tượng đẹp đẽ đến nỗi dường như chỉ tồn tại trong những giấc mơ, trong những cảnh phim “Mộng uyên đương hồ điệp”. Từng đàn bướm trắng bay lượn ngợp trời, phút chốc đậu xuống rồi bay lên khi có người ùa tới. Hai bên đường đi vào vườn quốc gia Ba Bể, từng đôi lứa bướm bay dập dìu trong nắng tạo nên nên cảnh tượng hết sức thơ mộng.
Rời khỏi Ba Bể khi chiều đã tà, chúng tôi có đôi chút vất vả cho công cuộc tìm nhà nghỉ và chỗ ăn do dịp nghỉ dài nên đâu đâu cũng đã đầy ắp khách du lịch. Các nhà sàn ở bản Bó Lù hay Pắc Ngòi ngày thường nép mình bên hồ nay rôm rả khách ra vào tấp nập. Cuối cùng cả đoàn gồm 12 con người cũng đã có chỗ nghỉ ngơi hợp lí và an toàn tại thị trấn Chợ Rã cách trung tâm Vườn Quốc gia Ba Bể 15km, kết thúc ngày đầu tiên trong chuyến hành trình đến với Hà Giang còn nhiều điều hấp dẫn phía trước.

Bướm trắng rợp trời tại Hồ Ba Bể.

Nên đọc
Ngày thứ 2, con đường từ Ba Bể Sang Bắc Mê được leader hỏi han rất kĩ lưỡng với nhiều thông tin trái chiều khác nhau. Với thông tin đưa ra là xe máy hoàn toàn đi được, cả đoàn quyết định sẽ đi theo con đường 297 huyền thoại một thời nối liền Đông Bắc sang Tây Bắc để từ đó đi sang Bắc Mê. 15km đầu tiên mọi thứ diễn ra suôn sẻ khi cả đoàn vẫn len lỏi trong khu vực vườn quốc gia Ba Bể, 2km tiếp theo, phía trước là con đường rải đá hộc to ú ụ. Hỏi vội một anh công nhân làm đường: "1km nữa thôi".
Tôi thở phào nhẹ nhõm, hết 1km, hết 1km nữa, đường đá càng ngày càng nhiều, hết đường đá lại tới đường đất, hết đường đất lại tới đường lầy lội. Từ xa xa, đã thấy máy ủi, máy xúc kéo dài theo mấy triền núi. Tôi nhìn xế ngao ngán: "Ôi trời, 10km chứ ko phải 1km".
Chúng tôi cứ thế đi theo từng con núi này vắt sang con núi khác. Có lẽ đó là con đường ấn tượng nhất đối với tôi sau đoạn đường từ Trà Lĩnh sang Trùng Khánh trong chuyến đi Bản Giốc hồi năm ngoái. Nếu đọan đường kia chỉ có sóc và vẫn còn ngồi được trên xe, thì đoạn đường này đúng là ác mộng, có những chỗ chúng tôi dắt bộ và offroad qua suối. Đá to bằng bắp chân, đường lầy bùn đất và vẫn phải phóng xe lên núi như điên. Cả quãng đường 30km mà cả đoàn hì hụi mất hẳn 1 buổi sáng. Khôi hài ở chỗ, cứ khi nào nghỉ dừng đợi các xe thì trời đổ mưa, mặc xong áo mưa, trùm đồ che kín balo ,lên xe đi thì trời hết mưa, hửng nắng, ông trời như thử thách các tay lái, mới có, cũ có, nhưng đều căng cứng trên cả chặng đường xấu tệ. Các chú, các bác công nhân, thi công đường nhìn chúng tôi bằng ánh mắt kì quặc: "Một lũ dở đâm xe vào đây làm gì ko biết?".
12h trưa, thoát khỏi con đường “kinh hoàng”, các xế hồ hởi, phấn khởi với đường nhựa phẳng lì và uốn lượn theo triền núi dẫn chúng tôi từ xã Đà Vị - Na Hang sang Bắc Mê – Hà Giang. Đã thấm mệt, không thể đi tiếp và ăn trưa như dự tính, chúng tôi dừng chân tại chợ xã Yên Hoa, và nghỉ ngơi ăn trưa khi đã sang giờ chiều. Trời thương cả đoàn vất vả nên bữa trưa trưa cực kì ngon lành mà vẫn rất rẻ. Ai cũng như được tiếp thêm sinh khí sau vài phút tranh thủ chợp mắt, các tay lái lại sẵn sàng đường dài phía trước đưa chúng tôi về với Bắc Mê để qua Bảo Lâm hướng thẳng đến Mèo Vạc.
Buổi chiều vượt từ Bắc Mê - Cao bằng sang Hà Giang để tới Mèo Vạc. Chúng tôi lại tiếp tục cuộc hành trình khi ông trời khuất sau ngọn núi, màn đêm đã xuống, chỉ còn ánh đèn chập choạng của những con đom đóm đêm, ánh đèn vàng của phản quang và đèn pha. Mèo Vạc đón chúng tôi khi cả thị trấn đã lên đèn, lấp lánh và tráng lệ lọt thỏm giữa bốn bề là cao nguyên