Tử hình dường như vẫn là chưa đủ đối với những gì chúng đã gây ra.
5. Joachim Kroll
Tay sát nhân hàng loạt này cũng được biết đến như một kẻ ăn thịt người đầy thú tính. Nổi danh với những cái tên như “The Ruhr Cannibal” và “Duisburg Man Eater”, hắn đã bị buộc tội sát nhân trong 8 vụ án, nhưng thậm chí hắn còn thừa nhận thêm 5 vụ khác.
Ngày 3/7/1876, Kroll bị bắt giữ vì tội bắt cóc và giết hại một bé gái 4 tuổi tên là Marion Katter. Khi cảnh sát lục soát từng căn nhà một trong chung cư hắn sinh sống, một người hàng xóm đã đến trình diện và kể lại một chi tiết lạnh gáy. Khi đường nước thải dùng chung của 2 căn hộ bị tắc, người hàng xóm này đã sang hỏi xem Kroll đã xả gì xuống đó. Ông nhận được câu trả lời thản nhiên, “Ruột”. Dựa vào tình tiết này, cảnh sát đã đi vào khám xét và phát hiện ra nhiều chi tiết thậm chí còn kinh tởm hơn: xác của một vài bé gái đã bị cắt ra làm nhiều mảnh nhỏ.
Kroll thừa nhận tất cả những hành vi ghê rợn của mình, hắn cho rằng hắn cần làm thế để “tiết kiệm chi phí mua sắm thức ăn”. Vô cùng bình tĩnh, hắn tin rằng tòa sẽ chỉ xử rất nhẹ nhàng bởi lối sống “tiết kiệm và lành mạnh” của mình. Hiển nhiên là Kroll sẽ không bao giờ đạt được ước nguyện. Hắn bị cáo buộc với tội danh sát nhân ở ít nhất 8 vụ án, và mưu đồ sát nhân ở một vụ án khác. Sau những phiên tòa kéo dài đến 151 ngày, cuối cùng, Kroll cũng đã chịu thừa nhận tất cả tội ác và lãnh 9 án tù chung thân. Hắn chết vào năm 1991 vì một cơn đột quỵ tại nhà tù Rheinbach, gần Bohn.
4. Dennis Rader
Rader, một tay sát nhân hàng loạt người Mỹ, một cơn ác mộng thực sự vào giai đoạn 1974-1991 dưới biệt danh sát thủ BTK, một biệt danh diễn tả chính xác hành vi cầm thú của hắn: Blind: mù quáng, Torture: hành hạ và Kill: hạ sát.
Những mô tả về tay sát nhân này rõ ràng cho thấy bộ mặt vô nhân tính của hắn. Không hề có một chút thương xót nào dành cho nạn nhân, thậm chí, hắn xếp họ xuống ngang hàng súc vật. Hắn thường đặt tên cho mỗi vụ án của mình là một “dự án”, và mỗi khi thành công, cái chết của nạn nhân được ghi chép không khác gì thành công của một vụ thử nghiệm.
Rối loạn tình dục có vẻ như là đặc điểm chung của những tên sát nhân hàng loạt, và Rader cũng không phải ngoại lệ. Hắn thường trói nạn nhân lại, bóp cổ họ đến khi họ mất ý thức. Sau đó, hắn sẽ tìm cách hồi sức để nạn nhân tỉnh lại, và tiếp tục bóp cổ họ. Quy trình được lặp đi lặp lại nhiều lần, hắn buộc nạn nhân phải trải qua những trải nghiệm đầy đau khổ.
Rader trở nên cực kỳ nổi tiếng với hành động thách thức chính quyền, bằng cách gửi những lá thư đến các tờ báo và sở cảnh sát, diễn tả chính xác những gì hắn đã làm với nạn nhân. Cái tên BTK trở nên nổi danh từ đó. Nhưng cuối cùng, hắn cũng đã sa lưới pháp luật và nhận án tù chung thân – án phạt mà hiện nay hắn vẫn đang phải tiếp tục thực hiện.
3. John Haigh
John George Haigh (24/07/1909 – 10/08/1949), được biết đến với cái tên “The Acid Bath Murderer”, là hung thủ của 6 vụ giết người, mặc dù hắn thừa nhận mình đã thực hiện đến 9 vụ. Thủ đoạn của hắn thường là hạ sát, phân hủy xác nạn nhân trong acid sulfuric và bán chỗ tài sản của họ để thu lợi bất chính. Hắn thực hiện điều này dựa trên niềm tin đầy ngu xuẩn rằng cảnh sát sẽ chẳng có cớ gì bắt giữ nếu họ không có cái xác làm bằng chứng. Tuy nhiên, vẫn còn rất nhiều bằng chứng khác đã buộc hắn phải ra trước vành móng ngựa và bị kết án tử hình vào ngày 10/8/1949.
Sau khi thuê phòng ở đường Glouster, London, hắn làm quen với một người đàn ông giàu có tên là William McSwann tại một câu lạc bộ ở Kensington. McSwann giới thiệu Haigh với cha mẹ anh, Donald và Amy, và họ có đề cập đến việc sở hữu một khối tài sản khá lớn. 6/9/1944, McSwann biến mất. Haigh thú nhận rằng hắn đã hạ sát anh sau khi dụ anh vào căn nhà số 79 đường Gloucester, sau đó, đặt xác anh vào một thùng chứa 40 gallon rượu và hòa acid sulfuric vào đó. Hai ngày sau, cái xác đã phân hủy hoàn toàn và hắn dễ dàng phi tang mọi chứng cứ.
Hắn nói với cha mẹ của McSwann rằng con trai họ đã bay đến Scotland để tránh bị gọi đi nghĩa vụ quân sự. Hắn cũng dễ dàng thuyết phục 2 ông bà để hắn thay thế McSwann trong vai trò điều hành tài sản của anh, cho đến khi, họ thắc mắc tại sao con trai họ vẫn chưa quay về, mặc dù chiến tranh đã kết thúc. Lúc này, Haigh đã chọn cách hạ sát nốt 2 người này và sử dụng thủ đoạn tương tự để tiêu hủy xác họ.
Cảnh sát nhanh chóng vào cuộc sau khi 2 con người tội nghiệp trên biến mất. Họ tìm thấy nhiều vật dụng và đồ đạc có liên quan tại căn hộ của Haigh, cùng với đó là những dung dịch bùn đặc sệt chưa tiêu hủy hết – những gì còn lại của một gia đình xấu số. Cuộc khám nghiệm giải phẫu bệnh sau đó đã nhanh chóng đưa ra kết quả: sỏi mật của ba người trở thành bằng chứng không thể thuyết phục hơn giúp tống cổ tay sát nhân này xuống địa ngục.
2. Javed Iqbal
Javed Iqbal Mughal (1956 – 2001), là một tay sát nhân hàng loạt đến từ Lahore, Punjab, Pakistan. Hắn tự thừa nhận mình đã hạ sát 100 bé trai chỉ trong khoảng thời gian 18 tháng. Hắn bị bắt giữ vào tháng 7/1998 bởi tội danh quấy rối tình dục 2 bé trai. Dễ dàng thoát ra nhờ tiền bảo lãnh, hắn nhanh chóng bắt đầu series tội ác của mình.
Iqbal thường tìm kiếm nạn nhân một cách ngẫu nhiên, dụ các bé vào nhà chơi, sau đó đánh thuốc mê, trói chặt và hiếp dâm các em. Sau đó, hắn cắt những xác chết ra làm nhiều mảnh nhỏ và tiêu hủy chúng trong một chiếc thùng chứa đầy acid chlohidric. Hắn thường giữ lại quần áo và giầy dép của nạn nhân, như là biểu tượng chiến thắng cho mỗi tội ác của mình. Sau tội ác số 15, thậm chí, hắn còn bắt đầu chụp ảnh cùng nạn nhân.
Kinh hoàng hơn, chưa một ai để ý đến những đứa bé bị mất tích. Iqbal thừa nhận rằng, con số này có thể lên đến 500 nếu hắn muốn. Hắn thản nhiên phát biểu “Tôi là Javed Iqbal, kẻ đã giết chết 100 đứa trẻ. Tôi căm ghét thế giới này, tôi không xấu hổ về hành vi của mình, và tôi đã sẵn sàng để chết. Tôi không hề hối hận. Chính tôi đã làm điều đó.”
Iqbal bị xử tử hình bằng cách treo cổ. Quá ghê tởm trước tội ác của hắn, thẩm phán đã nói rằng, nếu có thể, ông sẽ khiến hắn bị treo cổ 100 lần, cắt ra làm 100 mảnh và quẳng chúng vào thùng acid.
1. Ted Bundy
Theodore Robert “Ted” Bundy (24/11/1946 – 24/1/1989), một trong những tên sát nhân nổi danh nhất trong lịch sử nước Mỹ. Bundy đã cưỡng hiếp và sát hại hàng loạt phụ nữ trong những năm từ 1974 đến 1978. Sau hơn 1 thập kỷ ngoan cố chối tội, cuối cùng, Bundy đã phải thú nhận hơn 30 vụ sát hại, mặc dù, con số chính xác chắc chắn phải hơn thế rất nhiều.
Bundy rất táo bạo trong cách tiếp cận nạn nhân: hắn sẵn sàng gặp mặt họ giữa ban ngày ban mặt, thậm chí là giữa chốn đông người. Hắn có rất nhiều cách để lấy được lòng tin của nạn nhân: khi thì giả dạng người tàn tật như trong vụ hãm hại Hawkins, Rancourt, Ott, Naslund và Cunningham, khi thì đóng vai cảnh sát như ở vụ Carol DaRonch, thậm chí là dưới lốt nhân viên cứu hỏa như khi hắn sát hại Kimberly Leach. Sau khi đã thành công trong việc dụ dỗ nạn nhân, hắn sẽ hạ gục họ bằng một cây gậy đánh thẳng vào đầu. Mỗi một vụ án được phát hiện ra, thi thể đều có dấu vết của chấn thương vùng đầu do va đập. Thêm vào đó, Bundy thường uống rượu trước khi truy tìm nạn nhân.
Trong phiên tòa, Bundy cũng thú nhận hành vi dùng cưa xẻ xác ít nhất hàng chục nạn nhân. Hắn thường chặt đầu họ và đem lưu giữ ngay tại căn phòng của hắn. Hắn coi đây là những kỷ vật thân thương, nơi hắn nằm lại, và thậm chí, quan hệ với cái xác trước khi buộc phải phân hủy chúng để phi tang.
Mặc dù có đến 5 luật sư bào chữa, nhưng Bundy vẫn lựa chọn quyền tự bào chữa cho mình trước tòa. Lý lẽ của hắn đã buộc thẩm phán phải thốt lên rằng:
“Anh sẽ bị tử hình bởi ghế điện, dòng điện sẽ đi qua cơ thể anh cho đến khi anh chết. Hãy tự bảo trọng, chàng trai trẻ, tôi thành thật đấy, xin hãy tự bảo trọng. Thật bi kịch khi phải chứng kiến một sự lãng phí đến vậy. Anh quả thật là một chàng trai thông minh. Anh rất có thể đã là một luật sư giỏi, và tôi sẽ vô cùng hân hạnh để anh làm việc ở đây, trước mặt tôi, nhưng anh đã đi nhầm đường. Tôi muốn anh biết rằng, tôi không hề thù hận anh. Một lần nữa, hãy tự bảo trọng.”
Bundy bị xử tử hình vào lúc 7:06 sáng ngày 24/1/1989 theo giờ địa phương. Lời cuối cùng của hắn là “Tôi muốn gửi tình yêu của mình đến gia đình và bạn bè tôi.”